Không chăm sóc con riêng của chồng

Khám phá
Rate this post

Tôi hơn 30 tuổi, chồng hơn 40 tuổi, cưới nhau hơn một năm, không có con chung, con riêng của anh ấy đang ở chung với chúng tôi.

Vợ chồng cùng làm trong cơ quan nhà nước, sự nghiệp tương đối ổn định. Tôi là “tập hai” của chồng tôi, anh ấy đã có hai con riêng, một trai một gái. Cháu tôi học cấp hai, ở với chúng tôi. Chồng tôi là một người tuyệt vời đối với tôi. Anh ấy có nhiều đức tính tốt như chăm chỉ, yêu thương vợ con, bản lĩnh, có năng lực và không bao giờ để tôi phải buồn. Trong mọi mối quan hệ, đặc biệt là mối quan hệ giữa tôi và con riêng, anh luôn sòng phẳng, không bao giờ bênh vực con một cách vô lý, luôn an ủi, động viên tôi vượt qua khó khăn.

Em là một cô gái hiền lành, dịu dàng, sống nội tâm, thích ở nhà, chịu khó, rất ngại đối đầu hay to tiếng. Trước đây, khi còn độc thân, tôi khá dũng cảm khi vượt qua những thử thách lớn, một mình đi du học và kiếm tiền phụ giúp bố mẹ, dù khó khăn thế nào tôi vẫn luôn lạc quan và mạnh mẽ. Ngược lại, tôi rất nhạy cảm và dễ bị tổn thương bởi những điều nhỏ nhặt. Chẳng hạn, những lời nói và hành động nhỏ của một người quen cũng khiến tôi buồn suy nghĩ. Đó là cội nguồn của những câu chuyện tôi kể dưới đây.

>> Khó coi con riêng của chồng là con đẻ

Vài ngày sau khi chúng tôi kết hôn, con trai chúng tôi đến ở với chúng tôi. Nghe đến đây, bạn bè ai cũng bảo sao khổ thế, thiệt thòi quá, cưới nhau chưa được bao lâu thì có con với nhau rồi, còn gì là tự do, hạnh phúc nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy, ngược lại tôi rất vui khi con trai của chồng đến nhà mình. Con cái vui vẻ, ngoan ngoãn, nghe lời, suốt ngày ca hát, cả nhà luôn vui vẻ. Trong thâm tâm, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình là con riêng của chồng.

Thật lòng, tôi hết lòng yêu thương, trân trọng và chăm sóc các con; thậm chí chăm con còn hơn chăm chồng. Chắc hẳn ai nhìn vào cũng thấy gia đình tôi hạnh phúc và yêu thương nhau. Tôi nghĩ rằng anh ấy đã phải chịu cảnh thiếu thốn tình cảm gia đình trọn vẹn nên tôi đã yêu thương, quan tâm anh ấy rất nhiều, dạy anh ấy học tiếng Anh, lo từng bữa ăn. Thật may là anh yêu em, nghe lời và yêu em. Chúng tôi tôn trọng và lắng nghe ý kiến ​​của con bạn. Trước khi quyết định bất cứ điều gì liên quan đến con, cả gia đình đều bàn bạc và tìm ra cách tốt nhất.

Sơn là một chàng trai đáng yêu, hóm hỉnh, đẹp trai, nội tâm sâu sắc và khá hiểu chuyện. Có lẽ vì gia cảnh không hoàn hảo nên anh khôn trước tuổi. Thời gian gần đây, ở lứa tuổi dậy thì, tâm sinh lý có nhiều thay đổi, tính khí thất thường. Ở khu vực tôi ở không có nhiều chỗ vui chơi, chạy nhảy, vì nhà xa trường nên con tôi không có bạn chơi và thường dành hết thời gian ở nhà để lướt net. Rồi tôi cũng có bạn gái, tình cảm trong sáng nhưng ít nhiều bị ảnh hưởng, có lúc vui, có lúc giận, đầu óc như mây trên gió, nhớ nhớ quên quên, nhiều tâm sự.

>> Vợ không muốn tôi chăm con riêng dù vợ cũ đang ở bệnh viện

Từ ngày con lớn hơn và dậy thì, tính tình càng hay thay đổi. Có lúc tôi ngoan ngoãn nghe lời, có lúc tôi cáu gắt, to tiếng, đuổi mọi người đi. Nhiều khi tôi khóc, gân cổ lên cãi, bất chấp đúng sai. Đôi khi tôi phát điên lên chỉ vì tôi không đáp ứng theo ý thích của mình. Tôi cãi nhau với bố nhiều hơn, hầu như ngày nào cũng to tiếng, quát tháo, vài hôm là cãi nhau. Hai ba con to tiếng khiến tôi thường xuyên căng thẳng, stress, thậm chí khủng hoảng tâm lý vì phải nghe. Ba đứa dễ tính lắm, cãi nhau xong là quên ngay, làm lành, ôm nhau thật chặt. Còn tôi, sau mỗi trận cãi vã giữa ba đứa trẻ, phải mất từ ​​ba đến năm ngày để phục hồi tinh thần. Tệ hơn nữa, có những lần anh ấy mải cãi nhau với bố và lôi tôi vào (tôi biết khi anh ấy mở lời tranh cãi, anh ấy chỉ nói những điều vô nghĩa, không có chủ đích).

Biết con còn nhỏ, chưa hiểu chuyện nên tôi mặc kệ, không chấp nhận nhưng mỗi lần như vậy tôi thấy đau lòng lắm. Sau mỗi trận căng thẳng, chồng thường phân tích, giải thích cho con hiểu, cô ấy xin lỗi tôi. Chồng tôi cũng động viên để tôi không phải buồn và suy nghĩ. Cứ tưởng mọi chuyện suôn sẻ nhưng tôi hay quên, một hai hôm thì ngoan ngoãn rồi hôm sau lại cãi nhau. Gia đình tôi cứ nhắc đi nhắc lại. Tôi thường tránh tranh luận hết mức có thể, vì bản tính hiền lành không muốn gây gổ.

Thời gian gần đây, tôi không khỏi vướng vào những cuộc cãi vã như thế một vài lần. Tôi đã cố gắng hết sức để giải thích cho anh ấy hiểu nhưng anh ấy không có lý do gì cả, chỉ cãi lại một lúc rồi quên. Sau này, tôi thấy không ổn nên im lặng và rút lui khi gia đình có biểu hiện to tiếng. Nhiều lần bất lực quá, tôi đề nghị ly thân hoặc ly hôn vì không chịu được cảnh gia đình căng thẳng. Nhưng thực sự, tôi rất yêu chồng, hiểu anh không phải là đứa con hư mà vì anh mà không quan tâm đến mọi thứ.

>> Con gái riêng của tôi muốn tôi ngăn cản nó gặp vợ cũ

Ban đầu, tôi rất nuông chiều con, không bắt ép con làm gì, nhưng chợt nhận ra, chiều con sẽ vô cùng lười biếng, ỷ lại và không biết làm gì. Vợ chồng tôi bàn bạc để con làm một số việc nhẹ như rửa bát, đổ rác để con chăm chỉ và sống có tinh thần trách nhiệm. Đặc biệt là chuyện ăn uống, tôi không tiếc tiền mua đồ ăn, tôi cố gắng làm bất cứ thứ gì mình thích, nhưng tôi rất khắt khe trong việc lựa chọn thực phẩm. Tôi muốn con mình chỉ ăn những thức ăn lành mạnh, đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, nếu không ăn đúng cách thì sau này sẽ bị ốm. Tất cả đều xuất phát từ mục đích tốt đẹp như vậy.

Tôi đang sống với mẹ, quen đi ăn ngoài hay gọi đồ ăn nhanh, ăn bất cứ thứ gì mình thích, lịch trình ăn uống hỗn loạn, giờ đôi khi tôi cảm thấy choáng ngợp với thói quen ăn uống theo thời gian biểu của mình. Tôi cố gắng động viên anh ấy, dành thời gian chuẩn bị những món ăn anh ấy thích. Các món ăn tuy không thể hấp dẫn như ngoài hàng vì không có nhiều gia vị nhưng ít nhất chúng vẫn an toàn. Việc ăn uống của con tôi cũng thất thường, có khi thích món này, hôm sau không thích ăn nữa, chỉ ăn nước rau luộc. Tôi rất căng thẳng về chuyện ăn uống cho con, lúc nào cũng muốn no, nếu con ăn không đủ thì tôi cảm thấy bồn chồn.

Sau này, khi biết các con nói rằng bà và bố quá nghiêm khắc, tôi cảm thấy buồn và suy nghĩ. Sau cùng, tôi quyết định buông tay, hiểu rằng mình không có quyền gì để áp đặt những mong muốn và suy nghĩ của mình lên con. Những mong muốn của tôi là tốt, nhưng chúng khiến tôi nghĩ rằng tôi quá nghiêm khắc. Tôi vẫn rất yêu anh ấy, nhưng tôi không đủ kiên nhẫn và bình tĩnh để nói chuyện với anh ấy bằng những lý lẽ thẳng thừng, bất chấp anh ấy đúng sai. Tôi cũng không đủ kiên nhẫn để chiều theo sở thích của con mình. Muốn ngoan nhưng các con hiểu tôi khó tính, nghiêm khắc nên đành im lặng để tránh mâu thuẫn, giữ hòa khí trong gia đình.

>> Tôi không thể mở lòng để nuôi con riêng của chồng

Chồng tôi hoàn toàn tôn trọng quyết định của tôi vì anh ấy biết tôi đã cố gắng rất nhiều và đã hết cách. Thời gian gần đây, tôi không trực tiếp nấu đồ ăn sáng cho con nhưng tôi vẫn chuẩn bị đầy đủ đồ ăn để chồng nấu nhanh vào sáng hôm sau. Tôi cũng không còn nhắc nhở con phải làm thế này, thế kia, mọi việc để con tự giác hoặc dù không làm thì tôi cũng không có ý kiến. Đêm qua, tôi thấy chồng trằn trọc, trằn trọc không ngủ được, sáng thức dậy rất buồn. Tôi phát hiện ra vợ cũ của anh ấy nhắn tin nói tôi tâm sự với chị tôi, cô ấy và bố tôi khác nhau, cô ấy không quan tâm, bố tôi thì hay cáu gắt khiến tôi rất buồn và muốn quay lại với mẹ.

Tôi buồn và cảm thấy bất lực. Tôi rất yêu con nhưng lại yêu sai cách khiến mọi việc trong gia đình trở nên thế này đây. Tôi chưa từng sinh con mà đã phải gần như làm mẹ. Mình chưa có kinh nghiệm chăm sóc và nuôi dạy con cái, sợ con hư, khắt khe và nói bí quá. Nếu tôi buông tay, tôi nghĩ rằng tôi không quan tâm. Tôi không biết phải làm sao, viết những dòng này mong các bạn đọc, nhất là những ai có kinh nghiệm sống chung với con riêng của chồng trong độ tuổi dậy thì có thể chia sẻ kinh nghiệm với tôi. Có ai có thể chỉ ra tôi đã sai ở đâu, tôi có quá cầu toàn và áp đặt không? Vợ chồng tôi phải làm sao để gia đình yên ấm, hòa thuận? Cảm ơn mọi người.

Phượng Hoàng

Độc giả gọi đến số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

Leave a Reply

Your email address will not be published.