Không ai làm tổn thương tinh thần tôi như mẹ tôi

Khám phá
Rate this post

Từ nhỏ, mẹ tôi đã luôn xem phim; Khi có tôi, mẹ cũng ít quan tâm, trò chuyện cũng như dạy tôi cách sống.

Tôi tự học trên trường lớp, qua các bạn đồng trang lứa cũng như trên đường đời, không ít lần vấp ngã, tổn thương. Tôi cũng tự nhủ, phải biết ơn công lao của mẹ, học lên trung cấp rồi tự thân vận động. Khi tôi tìm đường ra nước ngoài, luôn gửi nhiều tiền về cho mẹ. Mẹ không bao giờ sử dụng hoặc sửa chữa nhà, mặc dù nước ngập. Mẹ cứ gom góp tiền gửi ngân hàng rồi bù vào khoản cờ bạc của anh tôi, dù đã 45 tuổi nhưng anh vẫn sống với mẹ. Khi tôi sinh con, và muốn bảo lãnh mẹ tôi sang Úc để giải tỏa nỗi cô đơn và ủng hộ tinh thần cho tôi nhưng mẹ tôi không chịu đi.

Cho đến khi nhập quốc tịch Úc, về Việt Nam gần mẹ hai năm, sợ ngày mai mẹ mất, xa quê từ năm 18 tuổi tôi mới ân hận. Khi sống chung, mẹ tôi cũng rất tính toán, từ việc cho con ăn sáng, mẹ cũng tính lại. Tôi đưa tiền đi chợ, mẹ đi vắng vài ngày rồi về quê, đổ đống đồ ăn thành phố đắt đỏ, rồi đầu tháng lại lên lấy tiền. Tôi cần một người mẹ bên cạnh để làm chỗ dựa tinh thần, nhưng tôi cảm thấy mẹ chỉ coi mình là cái máy ATM, không thương con gái hay xót con gái một mình, học xa, lấy chồng xa, sinh con xa để có. đặt cọc. trở lại với gia đình. Mọi thứ trong nhà mẹ tôi đều mua, ngay cả mảnh đất chôn cất mẹ sau này và nhà tổ tiên tôi cũng mua để mẹ yên tâm.

>> Mối quan hệ của mẹ con tôi rạn nứt vì quan điểm về tiền bạc khác nhau

Khi các con tôi đến tuổi đi học mẫu giáo, tôi trở về Úc, tôi muốn bảo lãnh bố mẹ một lần nữa, bố tôi rất muốn đi, còn mẹ tôi chỉ muốn ở lại quê hương của tôi. Bố mẹ tôi đều có visa, nhưng khi tôi về quê đón mẹ tôi thì bà không đồng ý. Tôi phải hủy vé của mẹ tôi, bố tôi thu xếp về sau. Tôi đã gia hạn visa cho mẹ tôi, đợi bố mẹ tôi tự bay qua sau khi tôi không thể đón mẹ lần đầu tiên. Hôm đi du lịch với bố, mẹ tôi cũng không chịu, lại phải hủy vé vì sợ đến hạn trả lãi ngân hàng không ai lấy trong khi giấy ủy quyền đã hết. Dù tôi có giải thích gì đi nữa, cô ấy cũng không chịu nghe.

Sau đó, bố bay sang Úc định cư cùng tôi, cuộc sống của tôi hạnh phúc hơn vì có người thân bên cạnh, sau bao năm tháng xa xứ không người thân bên cạnh. Mẹ tôi thấy bố tôi ở đây được tôi đưa đi chơi, kiểm tra sức khỏe, đi chùa gặp gỡ bạn bè ở Việt Nam, mẹ mừng quá nên bảo tôi về Việt Nam đón tôi. Tôi đã đi làm, chồng con tôi làm sau và nói rằng tôi có thể bay. Khi đó visa của mẹ hết hạn, muốn đi phải xếp hàng chờ phỏng vấn. Tôi rất đau đầu mỗi khi nghĩ đến mẹ, tôi muốn cho mẹ đi để mẹ ở lại Việt Nam và gửi tiền về. Tôi nghĩ mẹ chỉ cần tiền của tôi chứ không hề yêu thương đứa con gái này. Bố mẹ tôi càng ngại tranh cãi sau khi mỗi người một nơi, không còn tình cảm gì với nhau nữa, chỉ sống chung để khỏi mất mặt với xóm giềng. Có bạn nữ nào khác hoàn cảnh giống mình không?

Từ nhỏ mẹ tôi đã suốt ngày xem phim, mặc dù có con gái nhưng bà rất ít quan tâm đến việc nói chuyện với tôi và dạy tôi cách sống. Tôi đã tự học trên trường lớp và qua các bạn đồng trang lứa cũng như trên đường đời, tôi đã không ít lần bị ngã và tổn thương. Em cũng tự nhủ lòng biết ơn mẹ đã dày công dạy dỗ, học hành đến nơi đến chốn, sau này sẽ tự lập được cuộc sống. Khi tìm đường đi nước ngoài, tôi luôn gửi về cho mẹ rất nhiều tiền nhưng mẹ không bao giờ sử dụng, sửa chữa nhà để nước ngập vào nhà. Mẹ tôi cứ gom góp tiền gửi ngân hàng rồi bù vào việc đánh bạc của anh tôi, năm nay anh 45 tuổi vẫn ở với mẹ.

>> Tôi không yêu mẹ tôi

Khi tôi sinh con, tôi muốn đưa mẹ sang Mỹ ở bên cạnh để mẹ không cô đơn, nuôi niềm tin rằng mẹ sẽ không đi, đến khi tôi có quốc tịch mới về Việt Nam để được gần gũi. mẹ tôi 2 năm, tôi sợ mẹ chết và hối hận vì đã bỏ mẹ. Tôi đi học xa nhà từ năm 18 tuổi, khi ở với mẹ, mẹ cũng tính toán lắm cho con ăn sáng, mẹ cũng tính tiền, tôi đưa tiền đi chợ thì mẹ cũng đi ít. ngày, sau đó cô rời quê hương và thức ăn thừa ở thành phố. đỏ rồi đầu tháng lại lên lấy tiền. Tôi cần một người mẹ bên cạnh để làm chỗ dựa tinh thần nhưng tôi cảm thấy mẹ coi tôi là cái thẻ ATM không thương con gái, xót con gái một mình, học xa, lấy chồng, sinh con xa để gửi tiền về cho người đi trước. . trở lại với gia đình. Mọi thứ trong nhà mẹ tôi đều mua, ngay cả đất đai để chôn cất ở quê nhà, nhà tổ tiên tôi cũng mua cho bà yên tâm.

Khi các con tôi đến tuổi mẫu giáo, tôi trở về Úc, muốn đưa bố mẹ tôi sang, bố tôi rất muốn đi, còn mẹ tôi chỉ muốn ở lại quê hương của tôi. Bố mẹ hai bên đều có visa, nhưng đến ngày tôi về đón mẹ tôi không đồng ý, phải hủy vé của mẹ tôi, bố tôi sẽ thu xếp sau. Tôi đã gia hạn visa cho mẹ tôi, đợi bố mẹ cô ấy tự bay qua sau khi không đón cô ấy lần đầu. Hôm đi du lịch cùng bố, mẹ tôi cũng từ chối và phải hủy vé lần nữa. Tôi sợ lãi ngân hàng đến không ai lấy, trong khi việc ủy ​​quyền đã xong. Tôi giải thích thì mẹ cũng không chịu nghe. Sau đó, ba tôi bay sang Úc định cư cùng tôi, cuộc sống của tôi hạnh phúc hơn vì có người thân bên cạnh sau bao năm không có người thân bên cạnh.

>> Chồng bỏ bố mẹ con để theo bồ

Mẹ tôi thấy ba bên đây được tôi đưa đi chơi, kiểm tra sức khỏe, đi chùa, gặp gỡ các bạn Việt Nam nên mừng quá bà kêu tôi về quê đón tôi. . Tôi còn công việc, chồng con, sao nói bay được. Rồi visa của mẹ hết hạn, muốn đi thì lại phải xếp hàng chờ phỏng vấn, một quá trình mệt mỏi. Mỗi lần nghĩ đến mẹ tôi lại đau đầu muốn buông tay, để mẹ ở Việt Nam và gửi tiền về. Tôi nghĩ mẹ tôi chỉ cần tiền của tôi và không yêu thương đứa con gái này. Cha mẹ ít cãi nhau hơn sau khi mỗi người một nơi, cả hai từ xưa đến nay không còn tình cảm, chỉ sống với nhau để khỏi mất mặt với xóm làng. Có những người phụ nữ nào khác ở trong hoàn cảnh giống tôi không?

Dịu dàng

Độc giả gọi đến số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

Leave a Reply

Your email address will not be published.