Khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau vài giây

Khám phá
Rate this post

(Baonghean.vn) – Trong số những chiến sĩ PCCC của Đội Phòng cháy chữa cháy – Cứu nạn cứu hộ số 1 (Công an TP Vinh), Thượng úy Hồ Đình Khánh (sinh năm 1992) và Thượng úy Nguyễn Đức Tuấn (sinh năm 1993) được coi là hai người giỏi nghề. , những người lính năng nổ và dày dặn kinh nghiệm. Câu chuyện lập nghiệp của Khánh và Tuấn đầy rủi ro, nguy hiểm, những cung bậc cảm xúc khó gọi tên và niềm hạnh phúc mà chỉ những người hùng mới có thể cảm nhận được.

Sự lựa chọn nguy hiểm

Cả Khánh và Tuấn vào nghề như một sự lựa chọn ngẫu nhiên. Nếu Tuấn “bén duyên” từ nghĩa vụ công an và có 11 năm gắn bó với ngành kể từ khi ra trường thì Khánh đã được chuyển sang làm nhiệm vụ này từ 7 năm trước. Trong vai những chiến sĩ cảnh sát PCCC, họ đã cùng nhau vượt qua những giây phút sinh tử, được đánh giá là những chiến sĩ thiện chiến, sẵn sàng hy sinh, cống hiến và có nhiều thành tích trong nhiệm vụ. chuyên môn hóa.

Lời thú tội của lính cứu hỏa: Khi sự sống và cái chết chỉ còn là tích tắc 1 bức ảnh 1

Thượng úy Hồ Đình Khánh (trái) và Thượng úy Nguyễn Đức Tuấn (phải) đạt nhiều thành tích cao trong nhiệm vụ chuyên môn. Ảnh: NVCC

Gặp Khánh và Tuấn sau buổi tập, tôi mới hình dung được sự vất vả mà cả hai vừa trải qua trên gương mặt đỏ bừng vì nắng, mồ hôi ướt đẫm áo bảo hộ. Dù các buổi tập và diễn tập có căng thẳng đến đâu, không gì có thể so sánh được với sự khắc nghiệt và nguy hiểm của các tình huống thực tế – những câu chuyện ít người chứng kiến ​​và ít người khác nghe thấy. người lính cứu hỏa nói.

Vì không ai dám lao vào đám cháy nên sẽ rất ít người tưởng tượng được bên trong – nơi những người lính cứu hỏa liều mình làm nhiệm vụ sẽ như thế nào. “Đám cháy dân dụng tại các tòa nhà thường có nhiều khói đen, bao trùm không gian theo 2 hướng (từ dưới lên và từ trên xuống), khói dày đặc không nhìn thấy gì, mùi vật liệu cháy nồng nặc. , tro bụi bám vào nền nhà dày đặc đến nỗi bạn phải bò để không bị trượt chân, bụi nhiều đến mức tối hôm đó chúng tôi có thể bị đau họng, vài ngày sau vẫn ho ra những gợn đen. Bình oxy đủ để thở trong 15 phút ở điều kiện bình thường. Nhưng trong điều kiện làm việc của lính cứu hỏa, nhiều khi lượng gas trong bình chỉ sử dụng được 5 – 10 phút, thường đổi với nhau bằng ký hiệu, mọi thao tác phải nhanh chóng, chính xác mới tiết kiệm được chi phí. thời gian, vì sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong tích tắc… ”- Tuấn bắt đầu câu chuyện lập nghiệp của mình bằng những gì bình thường nhất.

Lời thú nhận của Lính cứu hỏa: Khi sự sống và cái chết chỉ còn là tích tắc ảnh 2

Lực lượng cứu hỏa dập lửa lớn. Ảnh: VCP

Không giống như lý thuyết, không giống như diễn tập, trên thực tế, không có vụ cháy nào giống vụ cháy nào, vì vậy những người lính cứu hỏa cần phải vừa giỏi chuyên môn, vừa phải ứng biến và xử lý tốt. Chia sẻ về tình huống rùng rợn mà mình từng trải qua, anh Nguyễn Đức Tuấn kể về lần dập lửa trong vụ cháy quán bar trên đường Lý Thường Kiệt (TP Vinh). Được phân công nhóm trinh sát, Tuấn cùng một đồng nghiệp lên tầng 2 của tòa nhà thì ngọn lửa đã được khống chế tương đối. Anh Tuấn nhớ lại: “Bề dày của tầng 2 rất mỏng, tấm ốp phía dưới làm bằng vật liệu dễ cháy đã bị cháy. Trước khi quyết định giẫm lên, chúng tôi cũng đã thử nghiệm độ chịu lực của sàn, nhưng đến giữa chừng, sàn vẫn bất ngờ bị gãy và sập. Theo phản xạ, hai anh em giang tay ra và may mắn vịn vào xà ngang nên không ngã xuống. Từ độ cao 4m so với mặt đất, phía dưới ngổn ngang bàn ghế, khung thép cháy đen, nếu rơi xuống chắc chắn sẽ bị thương nặng.

Lời thú nhận của Lính cứu hỏa: Khi sự sống và cái chết chỉ còn là tích tắc 3 bức ảnh 3

Đội Phòng cháy chữa cháy – Cứu nạn cứu hộ số 1 (Công an TP Vinh) dập lửa vụ cháy nhà dân. Ảnh: VCP

Còn đối với Hồ Đình Khánh, trong số những vụ cháy đáng nhớ nhất phải kể đến vụ ở chung cư Tân Thịnh (thành phố Vinh). “Đám cháy được phát hiện lúc 4h sáng, do chập điện, xuất phát từ phòng điện tầng 6, nhưng khói đen đã bao trùm các tầng trên. Sau khi giải cứu các nhà ở tầng 6, tầng 7, xác định còn 1 gia đình mắc kẹt ở tầng 13, tôi quấn khăn ướt quanh đầu và nhận nhiệm vụ đưa những người này xuống. Trong nhà có 2 ông bà, 1 mẹ và 2 cháu nhỏ. Mẹ bế con, tôi bế con dẫn cả nhà xuống cầu thang. Đến tầng 9, mẹ kiệt sức nên bế cả 2 bé. Giữa đường, chiếc khăn bị tuột ra, nhưng tôi không kịp dừng lại sửa nên khói, bụi và hơi nóng xộc thẳng vào mũi. Khi xuống sảnh chung cư và đỡ đẻ an toàn cho hai cháu bé, tôi hoàn toàn kiệt sức và không còn biết gì nữa ”, anh Khánh bất tỉnh và được đưa đi cấp cứu ngay.

Nếu đám cháy dân sự đa dạng, thì khó hình dung của việc dập tắt đám cháy rừng còn dễ dàng hơn nhiều. Đối mặt với những ngọn lửa lớn bùng lên hàng giờ, thậm chí nhiều ngày, những người lính cứu hỏa chỉ có thể trang bị cho mình những món đồ bảo hộ đơn giản nhất.

Tuấn chia sẻ: “Điều đáng sợ nhất khi dập lửa rừng là gió đổi hướng. Không ít trường hợp người dân bị hỏa hoạn khi gió bất ngờ thổi ngọn lửa ngược chiều. Ngoài ra, công tác dập lửa rừng thường rất mệt mỏi vì phải làm việc trong thời gian dài trong điều kiện khắc nghiệt, địa hình phức tạp, các đám cháy xảy ra với mật độ cao trong mùa nắng nóng. Có ngày chúng tôi xử lý tới 15 vụ cháy, mệt đến mức nghe chuông điện thoại là chúng tôi lại rùng mình, sau khi chữa cháy thì nằm lăn ra đất, đứng dậy không nổi ”.

Lời thú tội của lính cứu hỏa: Khi sự sống và cái chết chỉ trong tích tắc ảnh 4

Dập tắt đám cháy rừng ở Hưng Nguyên. File ảnh: Trọng Kiên

Những khó khăn, vất vả trên đã được báo đài nhắc đến nhưng có lẽ không mấy ai biết đến việc uống nước vũng, nước sông trong quá trình chữa cháy của những người lính cứu hỏa.

Anh Khánh giải thích: “Nước trong xe cứu hỏa là nước máy, nhưng khi hết nước, xe tải sẽ lấy nước từ bất kỳ nguồn nào gần nhất, kể cả nước mương, nước ao, nước hồ… Nhiều trường hợp khi chúng tôi bị. mất nước, khát nước mà không được cung cấp nước thì nguồn nước đó cũng chính là nước uống của chúng ta. Lúc đó, tôi không nghĩ đến chuyện sạch hay bẩn. Tôi đã uống để không chết khát. Nói, Khánh vỗ vai đồng nghiệp, hài hước liệt kê những dòng sông mà hai anh em đã “ứng”.

Nỗi ám ảnh, sự thanh thản và niềm tự hào

Khi được hỏi về nỗi ám ảnh của nghề, cả Khánh và Tuấn đều ngập ngừng. Đối với họ, ám ảnh là một phần công việc, một phần luôn hiện hữu – một phần rất buồn.

“Ám ảnh về cái chết” – Tuấn đáp.

Dừng lại một chút, anh nói tiếp: “Thời gian đầu, những người mới đến sẽ bị ám ảnh bởi những gì họ nhìn thấy, đến mức có thể mất ngủ cả đêm. Sau một thời gian vào nghề, nỗi ám ảnh về hình ảnh sẽ biến mất. Nhưng những ám ảnh về mất mát, đau thương, bi kịch thì không, mỗi lần là một câu chuyện, một nỗi đau khác nhau ”.

Dù đã nhiều năm làm nghề nhưng những người lính cứu hỏa như Tuấn và Khánh sẽ không bao giờ quen với cảm giác tim mình quặn thắt khi chạm vào nạn nhân, nhưng da họ đã lạnh rồi, không quen nhìn những xác chết. xương máu của một gia đình nhỏ xếp cạnh nhau trên chiếc giường, chưa quen với nỗi đau khi nhìn đứa con chưa chào đời …

Lời thú nhận của lính cứu hỏa: Khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau 5 giây

Hiện trường vụ cháy nghiêm trọng tại TP. Vinh, sau khi được dập tắt. File ảnh: Nam Phúc

Chính những ám ảnh đó là lý do khiến mỗi khi nhận nhiệm vụ, cả hai luôn nỗ lực, gấp rút với cùng một quyết tâm. “Khi lao vào đám cháy, chúng tôi chỉ nghĩ đến một mục tiêu là làm sao đảm bảo an toàn tính mạng, tài sản của người dân. Mục tiêu đó giống như mệnh lệnh từ bên trong chúng ta, khi hoàn thành chúng ta sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và bình yên ”, Khánh nói.

Bản thân nỗ lực nhưng không phải lúc nào những người lính như Khánh và Tuấn cũng được ghi nhận. “Chúng tôi có 90 giây kể từ khi nhận được tin báo cháy cho đến khi xe ra khỏi cổng đơn vị. Mọi đồ đạc, dụng cụ phải luôn trong trạng thái sẵn sàng. Trong ca làm việc luôn chuẩn bị sẵn quần áo bảo hộ trên người. Tuy nhiên, giao thông ở Vinh vào giờ thấp điểm cũng rất đông đúc và phức tạp nên việc di chuyển không phải lúc nào cũng nhanh, nếu chẳng may đi chậm thì tội nghiệp. Bên cạnh đó, một số tình huống nhận định khu trung tâm bị cháy hoàn toàn, không cứu chữa được nên chúng tôi tập trung khoanh vùng, phun nước xung quanh thì cũng bị người dân hiểu nhầm ”- ông Tuấn chia sẻ.

Lời thú nhận của Lính cứu hỏa: Khi sự sống và cái chết chỉ còn là tích tắc ảnh 6

Niềm vui khi đám cháy được dập tắt. Ảnh: NVCC

Chắc vì đã có mục tiêu cụ thể, có mệnh lệnh tối cao từ bên trong nên Tuấn và Khánh đề cập đến câu chuyện bị hiểu lầm một cách nhẹ nhàng, giống như cách người ta nói về niềm vui được dân viết thư cho. trao quà, niềm vui sống trong một tập thể anh em đoàn kết, gắn bó …

“Trải qua bao nhiêu nguy hiểm, nếu được lựa chọn, Khánh và Tuấn có chọn trở thành lính cứu hỏa một lần nữa không?” – Tôi hỏi. “Chúng tôi sẽ vẫn là những người lính cứu hỏa và nguyện làm công việc này cho đến khi nào sức khỏe của chúng tôi cho phép. Bởi lẽ, cảm giác cứu được một mạng người, dập tắt được đám cháy nguy hiểm là một cảm giác rất hạnh phúc, đáng để đánh đổi, đối mặt với hiểm nguy ”- Khánh bộc bạch về sự đồng tình của anh Tuấn.

Còn tôi, tôi nghĩ những người lính đó sinh ra với sứ mệnh của những người anh hùng.

Leave a Reply

Your email address will not be published.