Hành trình trải nghiệm để trưởng thành

Khám phá
Rate this post

KỶ NIỆM 45 NĂM NGÀY LỄ KỶ NIỆM SỐ 1 (19/8 / 1977-19 / 8/2022)

Đến nay, điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc nhất sau gần 7 năm gắn bó với nghề báo và mảnh đất Lâm Đồng vẫn là những chuyến du lịch. Mỗi chuyến đi là một câu chuyện, một trải nghiệm mới, tuổi trẻ của tôi cứ thế đong đầy, lớn dần lên từ nhiều chuyến đi về đến những miền đất lạ mà từ đó tôi đã trở nên quen thuộc.



Tác giả từng công tác tại xã Đạ Tông, huyện Đam Rông
Tác giả từng công tác tại xã Đạ Tông, huyện Đam Rông

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê của tỉnh Thừa Thiên Huế nên mọi thứ ở vùng cao Lâm Đồng đều xa lạ với một cô gái 22 tuổi mới vào nghề. Ở đồng bằng chỉ có lúa và rau, chỉ khi làm báo, tôi mới được tận mắt chứng kiến ​​cà phê, cao su, sầu riêng, mắc ca, ca cao… Nhiều khi đồng nghiệp phải bật ngửa. bật cười trước tiếng “ồ”, “à” mà người em thốt ra như thể vừa khám phá ra điều gì đó thú vị. Lạ đến nỗi, lần đầu vào Báo Lâm Đồng, vào huyện Đam Rông, tôi mặc áo ngủ để giữ ấm vì nghĩ rằng Đam Rông “chắc” như Đà Lạt, …

Những “khuyết điểm” đó dần được sửa chữa và cải thiện sau mỗi chuyến đi, cùng với sự hướng dẫn và đồng hành của các đồng nghiệp. Đối với tôi, đó là một may mắn lớn. Rất nhiều bài học, kinh nghiệm, kỹ năng hoạt động được chia sẻ; Những cụm từ xa lạ, những khái niệm mới với tôi lúc bấy giờ như “xây dựng nông thôn mới”, “nông nghiệp công nghệ cao”,… được các anh chị giới thiệu dọc đường. Những ngày đầu, tôi không biết sức khỏe của em út và cả người nhỏ tuổi nhất cơ quan như thế nào nên khi đưa em đi công tác, các anh chị cứ hỏi “Có mệt không?”, Lấy. quan tâm từng li từng tí. , từng chút một. Những tình cảm ấy, với một người con xa quê, xa gia đình luôn khiến tôi xúc động và biết ơn.

Với tôi, làm báo vừa là nghề vừa là niềm vui, bởi chưa bao giờ tôi không khỏi cảm thấy may mắn khi nhờ làm báo mà mình có cơ hội có được những trải nghiệm quý giá. Trong những ngày tháng tuổi trẻ bấp bênh và thiếu tự tin, tôi chọn cách xách ba lô lên và đi – nhưng thay vì rong ruổi như bao người, tôi lại về những vùng sâu, vùng xa trong tỉnh. Ở đó, vừa được trò chuyện, cười đùa với những người nông dân chân chất, vừa nghe chuyện đi xây dựng vùng kinh tế mới, nghe già làng kể chuyện ngày xưa… tinh thần tôi như được hồi sinh, vui vẻ, phấn khởi. để tìm hiểu thêm những điều mới xung quanh bạn. Sau thời gian làm báo, đi nhiều, gặp nhiều, nghe nhiều, tôi nhận ra rằng mỗi người có một câu chuyện riêng và không câu chuyện nào là nhàm chán. Vì vậy, tôi đón nhận và lắng nghe những câu chuyện đó, với tất cả sự trân trọng và cả sự hào hứng, say mê.

Niềm vui của người làm báo không gì khác hơn là tác phẩm của mình được độc giả đón nhận và tạo được hiệu ứng trong xã hội.

Từng câu chữ được chăm chút, từng cảm xúc trong bài hát đều được nâng niu. Vì vậy, đã không ít những giọt nước mắt bức xúc khi những bài viết vụng về ban đầu bị tòa soạn trả lại, hoặc những bài báo hiện tại nhận được những lời chỉ trích. Nhưng cũng chính nhờ những góp ý đó mà tôi rút kinh nghiệm và cố gắng bổ sung từng chút một.

Những cô gái làm nghề báo có lẽ được rèn luyện dần sau mỗi chuyến đi nên mọi thứ cảm thấy “bình thường”. Đó là những lần một mình chạy xe máy hơn 100 km trời mưa để về huyện, những lần dắt xe đi làm vào sáng sớm hay chiều muộn, những đêm người ta ngủ lại nhà của. người trong bóng tối vì không có điện, những lần sa sút. lái xe vì bùn, dắt xe giữa lũ vì mưa lớn … Niềm đam mê và lòng tự hào với nghề giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Với tôi, có nhiều kỷ niệm hơn về những ngày lần đầu tiên trong đời phải truyền nước vì kiệt sức trên chuyến tàu ra Trường Sa; Hay những hôm chạy xe máy hơn 200 km xuống Cát Tiên vì dịch COVID-19 năm 2021 căng thẳng nên quán phải đóng cửa, dọc đường không có chỗ để, đồng nghiệp phải chặn xe. ngay gốc cây bên đường uống rượu. hộp sữa tạm cho đỡ run tay vì đói và mệt …

Những câu chuyện đó, tôi chưa bao giờ dám kể cho mẹ nghe, vì sợ mẹ lo lắng, xót xa cho đứa con gái nhỏ đã chọn con đường mà ở nhà ai cũng tặc lưỡi “chọn nghề khó”. Nhưng niềm hạnh phúc sau mỗi chuyến đi, mỗi cuộc gặp gỡ hay mỗi bài viết ấp ủ của con gái, mẹ phải cảm nhận được trong từng cuộc gọi video qua ánh mắt, giọng nói và nụ cười của con.

Bước sang năm thứ 7 gắn bó với Báo Lâm Đồng, tôi vẫn còn quá trẻ trong nghề và chưa tạo được nhiều dấu ấn, còn quá nhiều bỡ ngỡ và nhiều bỡ ngỡ, tôi vẫn đang trên hành trình học hỏi và trải nghiệm để trưởng thành từng ngày. ngày. Đối với tôi, những gì tôi học được từ nghề và từ đồng nghiệp chưa bao giờ là đủ. Không phải đã có lúc nản lòng vì vất vả, nhưng cho đến giờ, tôi vẫn cảm thấy tự hào và chưa một lần hối hận về con đường mình đã chọn, nơi mà tuổi trẻ tôi đã chọn và thuộc về. Về…

CHẤT LƯỢNG VIỆT

Leave a Reply

Your email address will not be published.