Gốc linh thiêng 300 năm tuổi

Khám phá
Rate this post

“Chiếc ô” che chở cho dân làng

Về thôn Thuận An (xã Tam Anh Bắc, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam), hỏi xóm Sưa ở đâu, ai cũng chỉ cho. Nói một cách đơn giản, xóm Sưa có một cây sồi đỏ khổng lồ cao hàng chục mét, chu vi gốc lên đến chục người ôm. Ông Nguyễn Văn Ba (67 tuổi), chủ nhân của cây sưa cho biết, tuy chưa có tài liệu nghiên cứu nhưng căn cứ vào gia phả và lời kể của ông nội thì cây sưa có tuổi đời khoảng 300 năm. “Từ khi còn nhỏ, tôi đã thấy cây đứng đó. Năm mươi năm trôi qua, cây không mọc thêm nữa. Ông nội tôi cũng nói rằng thân cây đã ngừng phát triển gần 100 năm ”, ông Ba nói.

Nhiều bậc cao niên trong làng không nhớ tên “xóm Sưa”, “cánh đồng Sưa” có từ khi nào. Chỉ biết rằng gốc cây là nơi gắn liền với bao kỉ niệm tuổi thơ của họ. Để rồi qua chiến tranh, gốc cây may mắn không bị bom đạn càng trở nên thiêng liêng hơn qua những câu chuyện tâm linh ly kỳ.

Sự sống của cây nêu chuyện làng: Cây thiêng 300 tuổi - ảnh 1

Cây Sưa khoảng 300 năm tuổi tạo nên cái tên “xóm Sưa”

Nhiều người kể rằng, từ xa xưa, xung quanh cây có bóng tối không ai dám đến gần. “Mỗi lần phải băng qua một gốc cây, tôi lại quàng chân lên cổ mà chạy. Do cây sống lâu năm nên ai cũng tin rằng có “thần cây” sống ở đó ”, bà Nguyễn Thị Phi (90 tuổi) nhớ lại.

Theo ông Nguyễn Văn Ba, có thời gian do thân cây có nhiều cành khô nên dân làng trèo lên chặt về nấu ăn. “Tôi không hiểu làm thế nào mà người đó đã bỏ ra nửa ngày để đi chơi trên cây. Ông tôi phải đến khấn vái, từ từ mới trèo xuống được ”, ông Ba nói.

Bà Nguyễn Thị Phi cũng cho biết, chính vì những thân cây rậm rạp nên trong chiến tranh, nhiều kẻ thù đến ẩn náu và phải bỏ mạng tại đây. “Kể từ đó, người ta càng tin rằng nếu kẻ lạ có ý đồ xấu tận gốc thì tai họa sẽ không thể tránh khỏi. Cây su su làm nên tên tuổi của xóm này và cũng là vật che chở cho cư dân xóm này ”, ông Phi nói.

Bà Nguyễn Thị Thủy (66 tuổi, vợ ông Ba) cho biết thêm, từ nhỏ sống với gia đình ở xã Tam Tiến, mỗi lần bà nhìn cây không khác gì một chiếc ô. Khi về làm dâu, nghe mọi người kể nhiều câu chuyện thiêng liêng, chị Thủy luôn tự hào vì gia đình mình có “chiếc ô” che chở cho bà con lối xóm.

\N

Giữ cây, giữ làng

Ông Nguyễn Văn Ba nhớ lại, do nhiều người cao tuổi trong làng khuyên “có thờ có thiêng” nên năm 1972, ông nội ông đã lập một ngôi miếu nhỏ ngay bên gốc cây, hương khói, hướng tâm thành. “Chúa Trời”. cây ”. Sau này trong làng không còn đền thờ chung nên họ tập trung lập đền thờ ngay gốc cây, thờ Thành Phi và Dương Cảnh. Suốt mấy chục năm qua, dù ai đi chăng nữa. Ngược xuôi, dù đã qua bao nhiêu năm tháng, khi có dịp trở về, họ đều ghé lại thăm chùa “Hàng năm, cứ vào hai dịp mùng 6 tháng Giêng và 26 tháng Chạp, người dân trong làng lại kéo đến. Cây nêu để cúng tế, cầu bình an Tối 30 Tết thanh niên tụ tập dưới gốc cây đàn hát hò vui chơi, mùng 1 Tết người dân dâng hương tại miếu rồi chạm cây để cầu những điều tốt lành ”, chị Thủy nói.

Cuộc đời của cây duối: Cây thiêng 300 tuổi - ảnh 2

Dù biết giá trị của cây sồi đỏ rất cao nhưng ông Nguyễn Văn Ba vẫn luôn gìn giữ như báu vật của cả làng

Cứ độ từ tháng 2 đến tháng 4, cây sưa đỏ lại nở hoa rất đẹp. Nhiều người đến tham quan, nhưng cũng không ít người đến … hỏi mua. Anh Ba cho biết nhiều người ra giá hàng tỷ đồng để mua. “Nhưng cây đó không còn là của gia đình tôi mà là của cả xóm. Xóm này là “xóm Sưa”, ông Ba quả quyết. Dù cuộc sống gia đình khó khăn nhưng gia đình anh chưa bao giờ nghĩ đến việc bán cây sưa để cải thiện cuộc sống. Và dù biết cây sồi đỏ có giá trị rất cao nhưng anh chưa bao giờ dám chặt một cành đem bán. Có lần, vì lo một cành cây mục nát sẽ rơi xuống gây tai nạn cho người khác, nên anh đã nhổ nó xuống và chặt thành những đồ thờ cúng như tượng, lọ hoa, khay trầu … Với anh, mọi thứ thuộc về. cây sua đã linh thiêng.

Cả xóm luôn tìm đến cây sưa như một địa chỉ tâm linh nên gia đình ông Ba thấy mình phải có trách nhiệm bảo vệ nó. Hàng xóm cũng “hy sinh” một phần đất ruộng vì bóng cây quá lớn, che phủ cả trăm mét vuông. “Hàng trăm năm nay, cả làng chúng tôi vẫn giữ gìn gốc cây thị. Mọi người đều coi nó là cây thiêng. Điều quý nhất là cây thuộc quyền sở hữu của tư nhân, nhưng gia đình chú Ba chưa bao giờ nghĩ đến việc bán nó, vì sợ cả làng gặp xui xẻo. Gần đất xa trời, tôi chỉ mong con cháu tiếp tục giữ cho cây mãi xanh tươi, đem lại bình yên cho cả xóm làng ”, bà Nguyễn Thị Phi bày tỏ.

Điều khiến ông Ba ấm lòng nhất là nhận được sự quan tâm của không chỉ người dân trong làng mà cả những người xa lạ ở Hà Nội và TP. Nhiều người về tham quan, học tập, trước khi đi họ ủng hộ gia đình anh một ít tiền gọi là chăm sóc cây. “Nếu xã hội có hướng ủng hộ, bảo tồn cây di sản này thì chúng tôi mừng lắm. Nhiều thế hệ mai sau, chúng tôi sẽ luôn gìn giữ cây su su gắn với tên làng, tên xóm … ”, ông Ba chia sẻ. (còn tiếp)

Leave a Reply

Your email address will not be published.