Đi ‘ăn ong’ với bố ở U Minh Hạ

Khám phá
Rate this post

Cùng bố đi ăn ong ở U Minh Hạ - Ảnh 1.

Ở quê tôi ngày xưa ngoài cua, tôm còn nổi tiếng với vị ngọt của mật ong rừng U Minh Hạ. Nghề canh ong rừng U Minh có từ lâu đời, nhưng không phải ai cũng đủ sức để bám trụ và kiên trì với nghề. Những người yêu rừng, yêu nghề mới sống được với nghề vất vả, nhọc nhằn này.

Bố tôi là một trong những người thợ hiếm hoi bền bỉ với công việc vào rừng làm nhà cho đàn ong để tạo ra biết bao giọt mật thơm ngọt cho đời.

Ấn tượng lớn nhất của tôi những ngày thơ ấu là theo cha đi “ăn ong”, tận mắt chứng kiến ​​những khó khăn, vất vả của cha và bao người gắn bó với nghề.

“Ăn ong” là cách nói vui của người dân địa phương về hành trình đi lấy mật trong tổ ong. Theo cha tôi kể lại, những người thợ sau khi lấy mật ở tổ ong thường thưởng thức ngay tại chỗ một phần mật ong và tổ ong non để đánh giá chất lượng mật cũng như tự thưởng cho mình. Cũng bởi vì, ăn ong khi ở trong rừng luôn tốt hơn là mang nó về nhà.

Mật ong rừng U Minh Hạ quê tôi nổi tiếng chất lượng khó nơi nào sánh được. Bởi chỉ những con ong hút mật hoa tràm mới có thể cho ra thứ mật vàng nguyên chất với hương hoa nhẹ nhàng và vị ngọt thanh khiết. Đặc biệt, đàn ong chỉ về làm tổ khi rừng tràm được trồng gần gũi với thiên nhiên trên diện tích rừng rộng và rậm rạp.

Cùng bố đi ăn ong ở U Minh Hạ - Ảnh 2.

Mật ong rừng ngâm hoa đu đủ

Mùa “ăn ong”, theo nhiều người dân làng tôi, thường bắt đầu từ khoảng tháng 3 trở đi, khi thời tiết hanh khô, nắng nóng thích hợp cho hoa tràm nở và ong về làm mật. Trước thời điểm này vài tuần, bố tôi và một số cô chú trong thôn đã chuẩn bị làm giàn cho ong về làm tổ.

Bộ giàn này thường được làm từ cây tràm, thân nhẵn, đường kính 10-15cm, đã bóc vỏ, phơi khô. Giàn thường được treo theo hình mái che, chọn đặt ở nơi có ánh nắng chiếu qua. Thời gian ong làm tổ thường bắt đầu khoảng 20 – 30 ngày.

Sau đó, người dân sẽ để mắt và chọn cách lấy mật vào đúng thời điểm tổ ong đã hình thành. Tùy theo người “mát tay” hay không mà sau 30 ngày mới cho thu hoạch mật ong.

Còn giàn không khéo thì có khi vài tháng mới thu về một ít. Để thu hoạch mật vào thời điểm “chín” nhất thì phải thăm mật thường xuyên. Cứ như vậy, người ăn ong đã rất thông thuộc mọi ngóc ngách của khu rừng.

Tôi còn nhớ mỗi lần theo bố vào rừng “ăn ong”, tôi phải thức dậy khi trời còn tờ mờ sáng, bám vào lưng bố trên chiếc xe máy ọp ẹp chạy vào bìa rừng. Trời còn tối, đường vắng tanh, khi bố tôi mở túi lấy ra mấy nắm muối vừng chuẩn bị cho tôi, vừa nhâm nhi ly cà phê sữa cho “ấm bụng” thì xuất phát. đi vào rừng.

Bộ dụng cụ “ăn ong” của bố con tôi chỉ đơn giản gồm 2 chiếc xô đựng mật, một con dao nhọn để vẹt vẹt lau sậy, cỏ dại um tùm trên lối đi. Bố tôi còn cẩn thận chuẩn bị một bao xơ dừa lớn để đốt tạo khói xua đuổi ong.

Phương tiện di chuyển là một chiếc xuồng composite nhẹ để lướt qua những con mương nhỏ. Cha tôi yêu cầu tôi mặc quần áo dài che cánh tay, che mắt cá chân và đi giày để lau sậy không cắt da. Phần quan trọng là chiếc mũ rộng vành, có lưới che kín mặt để ong không đốt.

Khi đến gần tổ ong, bố đốt xác xơ dừa để tạo khói, thổi vào tổ cho ong bay ra ngoài. Cha bình tĩnh chỉ cho tôi cái tổ này mới hay cũ, ít nhiều bí mật và cách lấy.

Trong lúc kinh hãi khi thấy đàn ong bay ra, quần trước mặt, bố em đã nhanh tay cắt bỏ một phần mặt em, chừa lại một ít cho đàn ong ăn. Và sau khi cắt mật phải cắt bỏ một phần tổ ong để ong về tổ.

Cùng bố đi ăn ong ở U Minh Hạ - Ảnh 3.

Tôi nhớ mình đã từng choáng váng trước những tổ ong ở U Minh Hạ khổng lồ, có những tổ ong dài cả mét. Chúng trở nên lấp lánh khi gặp ánh nắng từ trên cao. Mỗi tổ trung bình có từ 3 – 5 lít mật, tổ lớn có hàng chục lít.

Chứng kiến ​​những vất vả của cha trong quá trình mưu sinh để lấy mật, bản thân tôi cho rằng gọi những người như ông là nghệ nhân là đúng vì không chỉ khéo léo, bình tĩnh, dũng cảm mà còn phải hiểu chuyện. hành vi của những con ong mới có thể tiếp cận để lấy mật của chúng.

Sau khi cắt tổ ong ra khỏi tổ, bố tôi sẽ nặn hoặc bóp mật. Mỗi tổ ong bình thường cho khoảng 3-5 lít mật, có tổ lên đến 10 lít. Vào những ngày hanh khô, vào mùa mưa thì mật ong sẽ cho nhiều hơn và chất lượng hơn.

Mật ong rừng U Minh Hạ có màu vàng trong vắt như nước cam, đậm đà, không gắt, cả hương lẫn vị thanh nhẹ khiến một đứa hảo ngọt như tôi thèm mãi không thôi.

Cha tôi thường để dành một ít mật ong cho má tôi ngâm với hoa đu đủ đực, cho chị em tôi uống. Ngoài lấy mật, ong non còn được chế biến thành nhiều món ăn độc đáo. Nào là gỏi ong non, bánh ong non, ong non sốt hay ong non chiên giòn.

Đến hôm nay, khi đã trưởng thành, tôi vẫn nhớ những lần theo cha vào rừng “ăn ong” để thấu hiểu nỗi vất vả của cha và những người nông dân rừng U Minh Hạ năm xưa. quá trình tự cung tự cấp.

Bố tôi nay đã già, không còn vào rừng “ăn ong” nữa, nhưng vẫn thích ở lại làng cũ, thỉnh thoảng dõi theo bước chân người vào rừng lấy mật. Điều này cũng dễ hiểu thôi, bởi một phần cuộc đời của cha tôi và của tôi đã in sâu vào những cánh rừng rậm U Minh Hạ.

Leave a Reply

Your email address will not be published.