Chúng tôi đã may mắn sống sót

Khám phá
Rate this post

Chúng tôi may mắn sống sót - Ảnh 1.

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam (bìa trái) cùng lãnh đạo tỉnh Bình Dương thăm hỏi, động viên một bệnh nhân đang điều trị gãy chân do nhảy lầu tự thiêu tại quán karaoke An Phú – Ảnh: BÁ SƠN

Xin cho tôi một phút im lặng để đồng cảm và chia sẻ nỗi đau với thân nhân những người thiệt mạng trong vụ cháy.

Thời điểm xảy ra cháy chung cư Carina, vợ chồng tôi đang ngủ bình thường, không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài. Nghe tiếng còi xe cứu thương, cứu hỏa mà tôi nghĩ cũng bình thường thôi vì chung cư sát đường Võ Văn Kiệt, những âm thanh đó ngày nào tôi cũng quen.

Anh tôi đập cửa phòng hét lớn: “Cháy, cháy. Cháy chung cư rồi, chạy thôi …”. Lúc đó tôi sợ quá, chỉ vơ lấy điện thoại chạy ra ngoài hành lang xem cháy ở đâu.

Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là bình tĩnh xác định xem đám cháy phát ra từ đâu để tìm cách thoát ra ngoài. Nhìn xuống hành lang, bên dưới có rất nhiều người, tiếng xe cộ, tiếng la hét, la hét …

Có hai lối ra cách nhà tôi khoảng 10 feet và một lối ra đối diện với thang máy.

Chúng tôi chưa kịp suy nghĩ nên chạy về hướng nào, mọi người theo sự chỉ dẫn của một người, chạy qua lối ra bên kia và bắt đầu cảm thấy nghẹt thở, ngộp thở vì khói độc. Chúng tôi chỉ nhìn thấy nhau qua ánh đèn flash của điện thoại chứ không thể nhìn thấy mặt nhau. Hành lang và cầu thang đầy khói …

Chúng tôi chạy đi tìm nơi ít khói nhất. Tôi chợt nhớ ra bãi rác có hai lớp cửa, có lẽ chạy vào sẽ đỡ khói hơn nên tôi bảo mọi người chạy vào đó trốn. Nhưng giữa làn khói đen ngòm, không ai biết thùng rác ở đâu.

May mắn thay, chúng tôi đã tìm thấy cánh cửa mà chúng tôi đến hàng ngày để đổ rác. Lúc mọi người chạy vào đã nghĩ “cứ đứng đây chờ chết thì không cam tâm”, lúc hoảng loạn này cần có người dẫn dắt, trấn an mọi người và thậm chí chấp nhận hy sinh để cứu mọi người. Mọi người.

Tôi nghĩ đến việc làm cách nào để cứu được hơn 20 người (bao gồm cả gia đình tôi) và tôi vừa chạy vừa đập cửa các nhà lân cận để kêu cứu. Tôi xác định hướng khói, nghĩ chỉ cần vào nhà các hộ dân chạy ra hành lang trên đại lộ Võ Văn Kiệt là không bị ảnh hưởng bởi khói. Nhưng cửa không mở. Tôi quay lại chỗ cũ, chúng tôi hỏi nhau khi nào chạy xuống hay chạy lên để an toàn?

Khói bốc lên từ bên dưới. Tôi tự trấn an mình là không hoảng sợ nữa. Ai cũng cần được sống, trẻ con vô tư nhìn mọi người mà không hiểu, người lớn thì hoảng sợ và hoang mang. Tôi cảm thấy hơi thở của mình ngày càng yếu đi, tôi có thể bị ngạt thở trong vài phút nếu không thể thoát ra ngoài.

Tôi nhớ những đám cháy khi đốt cỏ, rác, giấy tiền …, khói sẽ bốc lên rất nhanh và ít khói ở dưới. Chúng tôi quyết định chạy xuống cùng nhau. Xung quanh tối đen như mực và chúng tôi thoát chết trong vài phút ngắn ngủi.

Cả đêm tôi không ngủ được vì nghĩ đến vụ cháy ở Bình Dương. Dù là vì nguyên nhân nào thì việc mất đi tính mạng là một tổn thất lớn đối với mỗi người, mỗi gia đình những người thân yêu còn lại.

Từ vụ cháy Carina, ban lãnh đạo, ban quản lý và cư dân chung cư nhận thấy tầm quan trọng của việc trang bị phương tiện PCCC, thường xuyên kiểm tra thiết bị báo cháy (ngày đó không hoạt động).

Dù mọi người có chu đáo đến đâu thì ý thức phòng chống cháy nổ của mỗi người cũng là quan trọng nhất. Những người bạn của tôi sống trong chung cư vẫn thường nhắc nhau về sự thờ ơ, vô cảm và những hành động nguy hiểm gây ra cho cộng đồng.

Từ việc sạc xe đến bật lửa trong tầng hầm, tuân thủ các quy định về phòng chống cháy nổ (như đóng cửa thoát hiểm). Chúng ta đang ở nhà, làm việc tại cơ quan hay bất cứ đâu, chúng ta phải có trách nhiệm phòng chống cháy nổ. Hỏa hoạn là không thể đoán trước, và không phụ lòng bất cứ ai.

Leave a Reply

Your email address will not be published.