Bố tôi không vĩ đại

Khám phá
Rate this post

Mẹ nằm trong chiếc quan tài bằng voan trắng, có hai cành hoa lan tỏa hương thơm. Cha tôi đứng bên cạnh tôi. Đôi mắt anh thâm quầng và nặng trĩu.

Hết lần này đến lần khác, anh dùng khăn tay lau những giọt nước mắt rơi trên khóe mắt. Niềm tiếc thương của anh trước sự ra đi của vợ khiến mọi người xúc động.

Nhưng cảm xúc đó khiến ông bà nội tôi bực bội. Ông không muốn đứa con trai bướng bỉnh của mình phải khóc vì người đàn bà chung thủy vừa qua đời vì bệnh ung thư máu. Ông bà nội tôi ghét và ghét mẹ tôi.

Và nếu không có bố, tôi và mẹ sẽ không thể sống chung dưới mái nhà có bể bơi và căn phòng đầy đồ chơi đắt tiền.

Tôi không phải là giọt máu của cha tôi.

Khi tôi 6 tuổi, ông bà gây áp lực để bố mẹ tôi sinh thêm con trai. Ông bà không muốn cơ nghiệp mà mình gây dựng lại rơi vào tay đứa cháu rể không cùng huyết thống.

Vì không có kế hoạch và cũng không bao giờ có thai nên bố mẹ tôi quyết định đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe. Trớ trêu thay, kết quả cho thấy bố tôi bị vô sinh bẩm sinh.

Cầm tờ kết quả trên tay, bố tôi như chết lặng. Anh đau đớn tột cùng. Trong phút chốc, anh phải chịu cùng lúc 2 nỗi đau: không được làm cha, bị vợ lừa dối đến mức phải nuôi con của người khác.

Bố đã dành cho tôi một tình yêu khác biệt và đặc biệt. Hình minh họa

Ngày biết tôi không phải giọt máu của bố, ông bà nội tôi bàng hoàng. Ông bà đã gọi mẹ tôi ra giữa nhà để tra khảo và chỉ trích bằng những lời lẽ cay độc nhất.

Họ muốn biết “dòng họ” tôi là ai, mẹ tôi đã “vơ vét, bôi tro cho dòng họ” từ khi nào?

Lúc đó, mẹ tôi quỳ trên nền đá hoa lạnh lẽo. Bên cạnh anh, bố tôi cũng quỳ, lạy như tòng phạm.

Khi tôi còn nhỏ, cha tôi yêu mẹ tôi hơn tất cả những gì ông có. Tình yêu của anh dành cho mẹ tôi lớn đến mức anh thà ở lại Việt Nam theo đuổi bà còn hơn là đi du học để lấy bằng tiến sĩ.

Tuy nhiên, về phía cha, trái tim mẹ hoàn toàn nguội lạnh. Cô đã yêu sâu sắc và hết lòng vì người thợ sửa đàn mandolin.

Cả hai chúng tôi đều nghĩ rằng chúng tôi sẽ kết hôn nếu bố tôi không xuất hiện. Ông bà ép buộc mẹ tôi phải kết hôn với bố tôi như một cách để cảm ơn ông đã thay mặt tôi trả những món nợ khổng lồ.

Ở nhà chồng, dù không thương bố nhưng mẹ tôi vẫn luôn một mực giữ đạo làm dâu, làm vợ. Bố tôi vẫn biết mẹ tôi còn thương và nhớ người yêu cũ nên hết lòng yêu thương, chiều chuộng.

Anh hy vọng sự chân thành của mình sẽ khiến mẹ anh dần quên đi việc anh sửa đàn ở khu phố cũ. Thế nhưng, chỉ một lần quen nhau sau 2 năm chung sống, mẹ tôi đã phải lòng anh thợ sửa đàn.

Tôi là kết quả của giây phút yếu đuối duy nhất đó của mẹ tôi. Hôm bị mẹ chồng tra hỏi, mẹ tôi kể lại câu chuyện trên mà nước mắt lưng tròng.

Nhưng những giọt nước mắt ấy không làm nguôi ngoai nỗi tức giận, uất ức của ông bà ngoại. Cả hai đều yêu cầu bố tôi chấm dứt cuộc hôn nhân oan trái. Mẹ con tôi không được phép ở trong căn nhà này.

Bố tôi nghe xong cũng khóc theo. Sau vài phút suy nghĩ, anh ấy đỡ mẹ tôi dậy. Anh cúi đầu xin phép bố mẹ được thưa chuyện với mẹ tôi.

“Sau ngày hôm nay, không ai trong gia đình sẽ nói về nó,” anh nói. Em vẫn sẽ là vợ anh, Linh vẫn là con của chúng ta nếu em quên anh ấy đi, nếu em chỉ sống vì đứa con này và gia đình này ”.

“Còn nếu không, anh cứ ra đi. Anh luôn tôn trọng quyết định của em. Nhưng nếu anh chọn phương án này, hãy để em cùng cha ruột của đứa bé chăm sóc và nuôi dạy con”.

Lúc đó, mẹ tôi chỉ biết khóc và ôm chầm lấy bố tôi. Cuối cùng, cô ấy đã ngừng chơi đàn mandolin. Cô cũng xin nghỉ việc ở nhạc viện để ở nhà chăm sóc chồng con.

Và rồi, bố cho tôi đến thăm, chơi với anh thợ sửa đàn. Vào các dịp sinh nhật, lễ, tết, tôi luôn có 2 món quà đặc biệt. Bên ngoài của một trong những món quà này luôn có hình một cây đàn mandolin.

Cho đến ngày nay, cha tôi và người thợ vẫn giữ mối quan hệ bạn bè tốt đẹp. Tôi luôn biết ơn cha tôi. Nhờ anh ấy, tôi có thêm một tình yêu thực sự, đặc biệt từ nghệ sĩ guitar.

Tôi vẫn nhớ những gì anh ấy nói với tôi khi tôi 18 tuổi. “Cha của bạn không phải là người cha tuyệt vời như bạn nghĩ. Anh vẫn ích kỉ khi ước gì em là giọt máu của anh, chỉ là con của anh mà thôi ”.

Tuy nhiên, trong cuộc sống không phải lúc nào chúng ta cũng đạt được điều mình muốn. Sau tất cả, tôi chỉ muốn bạn có một tình yêu trọn vẹn và biết bạn đến từ đâu ”.

Bây giờ, mỗi Ngày của Cha, tôi lại nhớ rất rõ lần bố đưa tôi đến gặp thợ sửa đàn piano. Đó là lần đầu tiên tôi biết mình có hai bố. Cũng như bố tôi, người “đóng kịch” cho mẹ tôi không bao giờ đòi hỏi hay bắt tôi phải chọn ở với ai.

Ông nội và bố tôi đều để tôi sống tự do với cảm xúc của mình. Tôi có thể thoải mái đến ở, thăm hỏi, chăm sóc hai người bất cứ lúc nào. Mỗi khi buồn, bế tắc trong cuộc sống, hai bạn vẫn ở bên cạnh và cho tôi những lời khuyên bằng chính những kinh nghiệm của mình.

Đến bây giờ tôi mới cảm nhận hết được tình yêu thương và sự hy sinh của bố dành cho tôi. Tình yêu thương và sự hy sinh đó không chỉ cho tôi cuộc sống vật chất đầy đủ mà còn giúp tôi có thêm 2 người cha.

Tôi vẫn tự hào và khoe khoang với bạn bè rằng mình có hai “núi Thái Sơn” nên sẽ không bao giờ cô đơn, gục ngã.

Độc giả NS

Leave a Reply

Your email address will not be published.