Báo có thai bị gia đình chối bỏ, 7 năm sau họ phải trả giá

Khám phá
Rate this post

Hôm nay, tôi tình cờ gặp lại người yêu cũ và mẹ anh ấy ở siêu thị. Nếu chỉ vài năm trước, tôi cúi đầu chào hoặc vội vàng chào thì bây giờ không… tôi lướt qua họ như những người xa lạ.

Quãng thời gian vừa qua có quá nhiều đau khổ phải trải qua nên tôi luôn tự nhủ mình phải mạnh mẽ lên. Chỉ khi đủ bản lĩnh, tôi mới có thể nuôi dạy con trai mình trưởng thành, dạy nó cách sống có đạo đức.

Cách đây 7 năm, tôi vì yêu mà có thai. Một đứa con gái mới ra trường, chưa có việc làm lại đang mang bầu như tôi thì thực sự rất hoảng. Sợ bố mẹ và người thân lo lắng, tôi giấu nhẹm mọi chuyện, chỉ chia sẻ với anh. Tôi hy vọng người đàn ông tôi yêu sẽ nghĩ lâu dài vì lợi ích của con chúng tôi.

Dù chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn vì cả hai còn quá trẻ, không còn đường lui. Tôi đề nghị kết hôn và mong muốn cùng anh vun vén hạnh phúc gia đình. Anh nói bố mẹ anh ghê lắm, sợ họ không chấp nhận chuyện anh lấy vợ sớm như vậy. Anh yêu cầu tôi phá thai và cho anh thêm thời gian để suy nghĩ về hai chúng tôi.

Tôi đã rất sốc về lời đề nghị của bạn trai. Trước giờ, trong mắt tôi, anh là một người chân chất, hiền lành, hết lòng vì người khác. Vậy mà khi nghe tin tôi có thai, anh ấy lại có thể nói ra lời độc ác đó.

Biết tôi không đồng ý, anh bắt đầu thờ ơ, ít quan tâm hơn, thậm chí không thèm nghe điện thoại. Lờ mờ đoán rằng người yêu đã thay lòng đổi dạ nhưng vì đứa con trong bụng, tôi kiên nhẫn tìm đến nhà anh.

Đối với mẹ, anh là con cưng, con nhà giàu, phải gả cho một tiểu thư danh giá. Còn tôi chỉ là gái quê lần đầu mang thai khiến mẹ anh rất khó chịu. Mặc cho tôi nói đó là con của con bà, là cháu của bà, gia đình ông vẫn không tin.

Mẹ anh bảo tôi “phá” anh là muốn vào con nhà giàu. Cô ấy còn vu khống tôi lăng nhăng. Mẹ anh cho rằng đứa trẻ trong bụng mẹ không có cơ sở khẳng định đó là con của con mình. Cả nhà anh ấy đuổi em đi, anh ấy còn không thèm nghĩ tới.

Tôi mang thai nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và người quen. May mắn thay, có rất nhiều người tốt xung quanh. Họ yêu thương tôi, quan tâm đến đứa con trong bụng hơn cả những người ruột thịt.

Đã 7 năm trôi qua, tôi vẫn sống cùng thành phố với gia đình anh. Con trai tôi cũng đã lớn, ngoan ngoãn, học giỏi. Có lẽ vì những tủi nhục và đau khổ mà tôi phải chịu đựng ngày hôm đó nên bản thân tôi đã luôn cố gắng hết sức. Hiện tại, tôi là trưởng phòng nhân sự của một công ty lớn, thu nhập rất khá, đủ tiền nuôi con trai. Nhiều người đàn ông theo đuổi nhưng tôi không muốn lấy ai, chỉ muốn toàn tâm toàn ý với con.

Tôi cũng nghe nói anh đã có gia đình, một tiểu thư con nhà giàu theo ý mẹ anh. Nhiều năm trôi qua, tôi dần buông bỏ quá khứ, cũng nghĩ rằng anh đang sống một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng hôm đó khi tôi gặp lại mẹ anh và anh ở siêu thị, tôi đã bị khuôn mặt già nua, tiều tụy của người đàn ông tôi từng yêu dừng lại.

Anh ấy đã bỏ rơi tôi và các con của tôi vì một người khác. Hình minh họa. Nguồn Pxfuel

Khi tôi đưa con về nhà, mẹ nó nắm lấy tay tôi và bối rối hỏi tôi: “Đây có phải là cháu của bà không, nó giống hệt bố”. Tôi chưa bao giờ nói với đứa trẻ này về cha tôi vì nó còn quá nhỏ để biết những điều như vậy.

Tôi không nói không rằng, vội vàng mang đứa trẻ đi. Nhưng cô ấy bất ngờ quỳ xuống chân tôi và khóc lóc xin tha thứ trước mặt rất nhiều người.

Ngày đó tôi mới biết anh và vợ không hạnh phúc bên nhau. Theo lời kể của mẹ anh, bà không những không thể sinh con mà còn vô lễ với gia đình chồng. Anh ấy hiện đang làm thủ tục ly hôn. Nhìn đứa cháu gái thật lòng, bà bóng gió muốn tôi quay lại, làm đám cưới cho hai đứa, nhận cháu nội.

Tại sao mọi người nghĩ mọi thứ quá dễ dàng? Ngày tôi nói có thai, cô ta và bồ nhí bỏ rơi tôi và vu cáo tôi ngoại tình, không nhận cháu. Hôm nay, khi đã gánh chịu đủ hậu quả vì con dâu nhà giàu, anh lại quay lại năn nỉ tôi như không có chuyện gì xảy ra? Làm thế nào mà người phụ nữ đó có thể không xấu hổ khi đưa ra một đề nghị như vậy? Nếu họ biết tôi đã phải trải qua những gì, tủi nhục và khổ sở như thế nào trong những tháng ngày mang bầu, sinh nở và chăm sóc con cái thì họ sẽ không bao giờ dám làm.

Dù tôi muốn cô ấy có một gia đình trọn vẹn, có người gọi cô ấy là bố thì những người nhẫn tâm bỏ rơi mẹ con tôi sẽ không còn là người thân của chúng tôi nữa. Tôi tin, những gì mà người đàn ông tôi từng yêu phải trải qua suốt 7 năm qua chính là cái giá cho sự phản bội.

Độc giả Mai An (Hải Phòng)

Leave a Reply

Your email address will not be published.